Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

Hoa Xuân 1 – 2 (Thơ Tình Lục Bát 2018) / Lê Kim Thượng



          
NT Lê Kim Thượng

        1.     

        Mộng lành hòa với mơ hoa
Một thời hoa mộng... giao hòa ái ân
        Em mang hơi thở mùa Xuân
Ngọt hương con gái, bâng khuâng xao lòng
Tôi - Em chung một dòng sông
Ngày mưa bắc chiếc Cầu Vồng sang chơi
Tôi - Em chung một bầu trời
Chung câu ước nguyện, một lời chân quê
Tình quê nồng ấm si mê
Em sang, mang cả lời thề cùng sang...

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 10- 2018): SÁNG KIẾN TUYỆT VỜI / Vũ Duy Chu

Nhà thơ Vũ Duy Chu




        Sân vận động bóng đá hoành tráng nhất khu vực vừa khánh thành. Mọi việc diễn ra đều ngon lành.
        Người ta chỉ lo ngại nhất là tuyển đội ngũ bảo vệ cho các cửa kiểm soát vé. Ở xứ ta cũng có những trận đấu ‘’đa- bi’’ giống như các trận Barca- Real của Tây Ban Nha, hay Man U - Man C của nước Anh.

Sách mới: LÃO HÓI: Tiểu thuyết Đồng Ngọc Hoa



        Nhà nghiên cứu Đồng Ngọc vừa ra mắt tiểu thuyết mới:

        LÃO HÓI: Tiểu thuyết / Đồng Ngọc Hoa ; Trần Mỹ Giống giới thiệu. – H. : Hội Nhà văn, 2018. – 223 tr. ; 20 cm.


         Trang chủ trân trọng giới thiệu với bạn đọc chương đầu của tiểu thuyết này:
      

THANH MINH VỀ LÀNG - NGƯỜI ẤY GỬI TÔI HOA - NHỚ Ỷ LAN / Phạm Ngọc Khảnh


NT Phạm Ngọc Khảnh



THANH MINH VỀ LÀNG

Bằng chiếc ô tô nhỏ
Chạy trên đường như bay
Xịch về đầu xóm ngõ
Thương mẹ cha tháng ngày

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018

GIỜI ĐẦY CHÁN VẠN / Lại Quang Phục


NT Lại Quang Phục


         Tháng 2 mậu Tuất nhằm ngày sinh cố thi sỹ Nguyễn Bính, tôi và ông bạn già Nguyễn Tiến Chinh đã cùng nhau về thôn Thiện Vịnh, xã Cộng Hòa, huyện Vụ Bản thăm nhà lưu niệm và viếng mộ nhà thơ Nguyễn Bính. Kết quả chuyến đi tôi đã viết trên trang Facebook của mình. Hôm nay, sau khi đi dự Đại hội Hội hữu nghị Bulgaria - Việt Nam tôi nhận được giấy mời dự lễ kỷ niệm ngày sinh cố nhà thơ Nguyễn Bính. Ông sinh vào khoảng cuối xuân đầu hạ năm 1918 đến nay 2018 vừa tròn 100 năm. Ông là cây đại thụ của làng thơ Việt Nam và người đời sẽ còn tốn nhiều giấy mực viết về ông, một người bị "giời đầy" chịu nhiều bi thương và cố vượt qua số phận. Năm 13 tuổi ông đã có tập thơ "Tâm hồn tôi" được Tự lực văn đoàn trao giải thưởng. Sau cách mạng tháng 8, ông theo đoàn quân Nam Tiến vào Nam Bộ tham gia kháng chiến, làm văn hóa văn nghệ ở chiến khu. Rồi ông tập kết về Bắc tiếp tục sáng tác làm báo "Trăm hoa" và vòng xoay vần của con tạo đã đưa ông trở về Nam Định quê hương sống và sáng tác. Trải qua bao biến cố thăng trầm, năm 2000 ông đã được nhà nước truy tặng giải thưởng Hồ Chí Minh đợt 2, một giải thưởng cao quý nhất ghi nhận những cống hiến của ông trong sự nghiệp sáng tác VHNT. Những vần thơ của ông là bảo tàng sống động nhất về làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa bến nước sân đình trong thơ ông sẽ mãi mãi tồn tại vĩnh hằng. Chỉ tiếc rằng vào đúng dịp tết Bính Ngọ 1966 vào lúc đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh nhà nhà sơ tán người người sơ tán thì ông đã ra đi về cõi vĩnh hằng tại nơi sơ tán (thuộc huyện Lý Nhân tinh Nam Hà xưa và nay là tỉnh Hà Nam). Một ngày cuối năm, năm hết tết đến trong sự vội vã của một số bạn bè đưa ông về an nghỉ tại nghĩa trang Cầu Họ km 13 đường 21 ngoại thành Nam Định. Xót xa thay ngay cả lúc rời cõi trần gian này ông cũng đơn độc bơ vơ lỡ dở. Mặc dù đã đi qua cuộc đời 4 người phụ nữ và có bốn người con, nhưng lúc ông ra đi không có một người thân bên cạnh. Éo le thay chẳng phải là Giời đầy sao. Suy luận về cái vòng luẩn quẩn của 4 vòng tròn đó đã chi phối cuộc đời ông, sau khi viếng mộ nhà thơ về tôi đã viết bài thơ:

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

Đêm Tĩnh Mịch / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền

 
        Mẹ hỏi ?
        Tám. Đêm tối, sao bây ngồi bí xị thế, không đi ngủ đi, ngày mai còn đi học, đi hành nữa. Rồi bà thổi đèn, Tám vẫn ngồi gục đầu gác lên gối mỏng.

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2018

CHÙM TỨ TUYỆT GỬI CÁC VĂN NGHỆ SĨ (Nhân Đại hội VHNT Thủ Đô - 12) / Nguyễn Khôi


Nhà thơ Nguyễn Khôi


                         
1- Đeo bám mãi, chần chừ chưa Đại Hội
Nhân sự "chờ"/ tranh chấp... đợi TRÊN "phê" (1)
Già khú đế không chịu nhường bọn trẻ (2)
Nghệ sĩ ư? nghe tiếng đã chán phè...

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 9- 2018): ĐUỔI CHÚNG VỀ NGUYÊN QUÁN / Vũ Duy Chu


Nhà thơ Vũ Duy Chu



        Ngọc Hoàng cho gọi các quần thần Thiên triều tới sân chầu.
        Ngài phán rằng:
        - Lâu nay ta vén mây nhìn xuống trần gian, thấy cái gì cũng lờ mà lờ mờ, chẳng rõ ràng gì sất, các ngươi mau cho gọi quan ngự y kiểm tra mắt mũi cho ta xem sao.
        Quan phụ trách An ninh Hạ giới bèn dập đầu thưa rằng:
        - Thần đáng tội chết đã không bẩm báo sớm để Ngọc Hoàng phiền não. Mắt Ngọc Hoàng không bị sao hết. Ngài vén mây nhìn xuống hạ giới không rõ, là do Việt Nam họ đang đốt lò, khói trùm đen kịt, mênh mông đấy ạ. Họ đẩy những gốc củi gộc kinh khủng, hết gộc này đến gộc khác vào cái lò triệu độ, thần cũng không biết đến khi nào thì lò dừng đốt… Khói chính là những âm khí ma quỉ bốc lên ngùn ngụt, ngùn ngụt đấy ạ…

Quan thời nay / Đặng Xuân Xuyến





Nhâng nháo với đời bằng mua chức chạy
Nhộn nhạo “quy trình” “nhảy đẹp hót hay(1)
Chồm hỗm ghế cao vét vơ thật đẫy
Phép nước lộn sòng “Sống chết mặc bay”. (2)
------
(1):  Dân gian đương đại châm biếm con các quan nhảy vào chính trường.
(2):  Tên truyện ngắn của nhà văn Phạm Duy Tốn.

*
Hà Nội, 18 tháng 04.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

TRẢ LỜI BẠN ĐỌC VỀ VỤ BÀI THƠ “ĐÊM YÊN DŨNG” BỊ ĐẠO ĐĂNG VĂN NHÂN / Trần Mỹ Giống


Tác giả Trần Mỹ Giống


       Bạn Nguyễn Xuân Thanh, Trịnh Thị Thảo, Phạm Toàn… có thư đề nghị nói rõ thêm về vụ bài thơ “Đêm Yên Dũng” của tôi bị đạo đăng Văn Nhân… Tôi xin trả lời như sau:
       - Tôi có biết một vài nhà thơ cấp tỉnh cố tình làm cho bạn đọc hiểu sai sự thật rằng “Ông Giống có phải nhà thơ đâu, thơ có ra gì, ai thèm đạo” như các bạn thông tin. Vâng! Tôi không phải hội viên bộ môn thơ. Tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ là thơ của mình “ra cái gì”. Nhưng sự thật bài thơ của tôi đã bị một kẻ tên là VŨ CÔNG ĐOÀN đạo và đăng Văn Nhân.

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 8-2018): CHẺ CHỮ / Vũ Duy Chu


Nhà thơ Vũ Duy Chu


         Hai ông nhậu.
        Ông râu biểu ông không râu:
        - Ông đọc cái tin người ta kỉ luật khiển trách một ông quan trẻ vì có quan hệ tình cảm với một phụ nữ và có con chung, nhưng chậm báo cáo với tổ chức chưa? Tui hỏi ông, nếu ông quan trẻ ‘’QUAN HỆ’’ xong báo cáo ngay, thì không bị khiển trách à?

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

Chùm Thơ Số 9 Của Thủy Điền (GER): NHỮNG CÁNH DIỀU - TUỔI THƠ THỜI CON GÁI - KHÔNG GIỜ ĐÊM - CHIỀU TAN TRƯỜNG - XUÂN ĐÃ VỀ - ĐÊM CHƯA NGỦ - TRẢ QUẢ - NGOẢNH MẶT LẠI


Nhà thơ Thủy Điền


 
NHỮNG CÁNH DIỀU

Trưa hè gió hiu hiu 
Trên trời cao cánh Diều 
Xanh, vàng, cam thấp thoáng 
Đùa cùng mây liêu xiêu. 
Em tung tăng nhảy múa 
Giữa cánh đồng rạ thưa 
Ngắm nhìn trời quang đãng 
Đàn Diều con thi đua.


Nụ Hôn Có Khi Cũng Làm Hại Cho Sức Khỏe (Truyện Ngắn Vui) / Thủy Điền (GER)




Nhà văn Thủy Điền


         Tiếng di động reo…………!
        - Hallo ! Quang nghe. Thạnh hả ?
        - Vâng. Có làm gì không ? Sang tao làm chay bia lạnh mầy, uống một mình buồn quá.
        - Không được, hôm nay tao kẹt, mầy uống một mình đi, hôm khác tao sang.
        - Hôm nay Chúa nhật, bước qua nhà tao có hai bước là tới ngay, làm một chay rồi về. Có gì đâu mà kẹt, uống xong về làm việc tiếp.
        - Không giấu gì mầy, tao bị thương, mặt mày sưng dù cả, sang ngại lắm mầy ơi.
- Bị gì ghê thế, sao tao chẳng hay biết gì cả.
- Cũng mới đây, mà thôi hôm nào rảnh rổi tao kể mầy nghe.
- Thôi được, nằm dưỡng sức đi mầy, chúc mầy mau lành bệnh.

Đêm Buồn / Lệ Hoa Trần




Nhà thơ Lệ Hoa Trần


Đêm nay buồn da diết
Thao thức suốt canh thâu
Ngoài hiên vầng trăng sầu
Chỉ còn in phân nửa

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

Tầm Xuân 1 - 2 - 3 (Thơ Tình Lục Bát 2018) / Lê Kim Thượng



Nhà thơ Lê Kim Thượng
               
     1.    

        Nắng về đánh thức Tầm Xuân
Ngàn hoa hương sắc bâng khuâng bên đường
        Người xưa nhớ nhớ, thương thương
Tơ lòng quấn quýt, vấn vương hẹn thề
        Một lòng yêu một miền quê
Bốn mươi năm... Kẻ quay về... già nua...

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kỳ ( Kì 7-2018): VĂN MẪU / Vũ Duy Chu


Nhà thơ Vũ Duy Chu


        Giọng người đọc trên Tivi rất diễn cảm:
        “Đồng chí được sinh ra trong một gia đình…”
        Cu Đẹt liền giảm âm lượng Tivi đến mức lí nhí, rồi nói oang oang:
        - Đồng chí được sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước, giàu truyền thống cách mạng. Đồng chí mất đi chúng ta mất một cán bộ gương mẫu mẫn cán, hết lòng vì sự nghiệp. Gia đình đồng chí mất một người ông, người cha hết lòng chăm lo cho gia đình…

VỀ VIỆC CHÚ VÀ GIẢI THÍCH THÀNH NGỮ CHỈ LỐI NÓI KHOA TRƯƠNG TRONG TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT CỦA HOÀNG PHÊ / Nguyễn Ngọc Kiên


TS Nguyễn Ngọc Kiên


KỈ NIỆM 30 NĂM LẦN ĐẦU XUẤT BẢN TỪ ĐIỂN HOÀNG PHÊ
KỈ NIỆM 50 NĂM VIỆN NGÔN NGỮ HỌC VIỆT NAM
KỈ NIỆM 10 NĂN VIỆN TỪ ĐIỂN HỌC & BÁCH KHOA THƯ
KỈ NIỆM 100 NĂM NGÀY SINH NHÀ KHOA HỌC, GS – TS HOÀNG PHÊ (1919 – 2019)

1. Mở đầu
Trong “Phong cách học và đặc điểm tu từ tiếng Việt”, tác giả Cù Đình Tú cho rằng, “khoa trương là cách tu từ dùng sự cường điệu qui mô của đối tượng được miêu tả so với những biểu hiện bình thường nhằm mục đích nhấn mạnh vào một bản chất nào đó của đối tượng được miêu tả.” [4, tr. 204]
Theo Từ điển tiếng Việt nghĩa 2 thì khoa trươngtr. là “cường điệu hoặc phóng đại quá sự thật để đạt hiệu  quả nghệ thuật cần thiết.” [5, 503]

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

LỜI THỀ CON SÁO / Hoài Ngọc Anh



NT Trần Hùng Thắng


Sóng xé nát trăng thề thành mảnh vụn
Gió thét gào dồn nén mây trôi
Tình lang thang
Sóng nước đầy vơi
Ta lạc giữa đường đời ôm mộng ảo

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 6-2018): BIẾT THẾ THÌ MÌNH ĐẺ THÊM CHO ANH DĂM ĐỨA NỮA / Vũ Duy Chu


Nhà thơ Vũ Duy Chu



        Đọp thi sĩ thuê xe chở đống thơ 500 cuốn thơ bìa cứng bìa mềm từ nhà in đến nhà thì vợ lão cũng vừa đi chợ về.
Vợ lão dậm chân thình thịch, la toáng lên:
        - Ối giời ơi là giời, tôi tưởng ông in vài chục cuốn, một trăm cuốn chơi chơi, chứ một đống thơ như đống rạ thế này, thì biếu ai, tặng ai, bán chợ nào cho hết hả giời? Tiền đâu mà trả cho nhà in chứ? Ông đi hội sách mấy lần mà không sáng mắt ra à? Cả một rừng sách mênh mông, ông có thấy quầy sách nào bán một cuốn thơ không? Không hề. Thóc cao gạo kém, đói rã họng, lời hay ý đẹp là tiền, thơ phú gì, hả?…

ÁN LỆ QUÊ MÌNH - KẾT BẠN - THẾ SỰ BUỒN - GIÃ GẠO - VÚ SỮA VƯỜN EM: Chùm thơ trào phúng Văn Cường


Nhà thơ Văn Cường



ÁN LỆ QUÊ MÌNH

Khôi hài thế sự xứ mù ta
Nhét “củi” vô “lò” miễn khảo tra
Nhậm chức lên voi người hóa Phật
Vào tù xuống chó kẻ thành ma
Quan xây biệt phủ lờ không trị
Lính dựng chuồng gà diệt chẳng tha
Rạn nứt bình vôi đang tự vỡ
Nơi đàn chuột cống sẽ bò ra …!

16-4-2018

QUÊ NGHÈO - NGHÈO ĐẾN XÓT XA CÕI LÒNG / Nguyễn Bàng





QUÊ NGHÈO

Quê tôi nghèo lắm
Vẫn lác đác nhà tranh
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Tuổi thơ tôi đói ngủ
Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

Karaoke Nhật ký hai đứa mình

Hát karaoke ở nhà Trần Đình Thi





Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 5-2018): ĐÁNH / Vũ Duy Chu


Nhà thơ Vũ Duy Chu


        Đẹt:
       - Sao người ta là gọi là đánh thuế hả ba?
       Ba Đẹt:
       - Thuế đúng, thuế đủ thì người ta gọi là thu thuế. Thuế nhiều quá, vô lý quá, thuế kiểu ‘’Mổ mèo lấy cá’’, đau như hoạn, không gọi là đánh thuế thì gọi là gì?

Sài Gòn, 15.4.2018
          VDC

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 4- 2018): SAO CON MUỖI NÓ NGU THẾ BA? / Vũ Duy Chu


Nhà thơ Vũ Duy Chu



        Ba Đẹt và bác Tư hàng xóm ngồi đọc báo bàn luận thế sự.
        Ông Tư biểu:
        - Giơ cao cho cố, đánh không rụng nổi một hạt bụi, y chang “Muỗi đốt gỗ”.
        Đẹt ngồi học bài gần đó nghe thấy bèn sốt sắng:
        - Ba, ba, “Muỗi đốt gỗ”, là sao ba?
        Ba Đẹt:
        - Tao hỏi mày, con muỗi nó đốt mày, chích mày thì mày bị làm sao?
        Đẹt:
        - Thì da con bị nổi sần, bị ngứa nhanh nhách, ba!
        Ba Đẹt:
        - Thế con muỗi đốt gỗ, nó chích vòi vào cái chày dã cua bằng gỗ, thì cái chày dã cua có bị làm sao không?
        Đẹt:
        - Sao con muỗi nó ngu thế ba?

        Sài Gòn, 14.4.2018
                   VDC

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

NGUYỄN CHÍ DŨNG ĐẠO VĂN TRẦN ĐĂNG KHOA / Nam Thắng Chu Đình An


Nhà thơ Chu Đình An



            Trong cuốn Tuyển tập thơ 5 năm (2010 – 2015) của Bộ môn Thơ Hội VHNT Nam Định, (Nxb. Hội Nhà văn, 2014), tại trang 27 in bài “Đồng vọng không lời” của Nguyễn Chí Dũng (nguyên Chủ tịch Hội đồng giám khảo bộ môn thơ Giải thưởng VHNT Lương Thế Vinh 2006 – 2010) có hai câu thơ như sau:
                 Cái gì còn thì sẽ còn thôi
          Cái gì mất tưởng bền lâu cũng mất
          Hai câu này lặp 4 lần ở bốn khổ mỗi khổ bốn câu, chiếm tỉ lệ 50% số câu của bài thơ.

Bến chiều / Đặng Xuân Xuyến







- Tặng L.L -

Ngợp triền sông là gió
Tiếng vui cười phất phơ
Ồ! Miên man miền nhớ
Nhịp chiều rơi hững hờ...

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

CHÙM TỨ TUYỆT THÁNG 4-2018 / Nguyễn Khôi


Nhà thơ Nguyễn Khôi

                       
"Trời nắng nóng: những cái đầu điên đảo
Giá xăng lên / vàng xuống... Phở là ngon..."

                          *
1- Lại hạn hán... Trời đày dân Ninh Thuận
Hiền như Cừu chịu đói khát chết khô!
Sài Gòn nóng, đang lập trình "đột phá"
"Chẳng vội đâu"... cứ thủng thẳng Thủ Đô (1).

CANH BẠC / Đỗ Anh Tuyến





Canh bạc tình là những gì đen đỏ
Trong cuộc chơi Tôi đâu có được gì
Vốn của Tôi chỉ một trái tim si
Mừng khấp khởi, Tôi mang tim ra đặt

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

Hà Nội Tiếu lâm Truyền kì (Kì 3-2018): TOÀN HỎI VỚ VẨN, DẸP ĐI! / Vũ Duy Chu


Nhà văn Vũ Duy Chu


        Đẹt:
        - Chế độ Xã hội Chủ nghĩa là chế độ như thế nào hả bố?
        Bố Đẹt:
        - Là như thế này này: Là làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Nghĩa là khả năng mày chỉ kiếm đủ tiền ngày 3 bữa cơm rau muống xào, canh, luộc, nhưng nếu mày có nhu cầu ăn cơm với thịt cá thì chế độ cho mày liền. Vì chế độ Xã hội Chủ nghĩa của cải tuôn ra như suối, không còn người giàu người nghèo, không còn cảnh người bóc lột người…

KẺ ĐẠO VĂN DƯƠNG MINH NGỌC LÀ AI? TẠP CHÍ VĂN NHÂN VẪN CÒN NỢ CÂU TRẢ LỜI…: Chuyện nhặt Trần Mỹ Giống





         Văn Nhân số 81 Xuân Nhâm Thìn 2012 tại trang 57 đăng bài “Bạn nhỏ đánh giầy” của tác giả Dương Minh Ngọc: