Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

Tết nay – Lộn… lèo – Xuân về: Chùm thơ Vương Văn Kiểm



NT Vương Văn Kiểm

              Tết nay  

Tết nhất năm nay quả tuyệt vời
Vật dùng, nơi dạo – thỏa ăn chơi
Khỏa thân gà nhí – say con mắt
Trần trụi tôm hùm – sướng cái môi
Hội nhập đổi đời, vui cái tết
Xum vầy chúc phúc, đẹp lòng người
Vợ chồng chúng nó mừng hàng xóm
Trơ trọi tình già – bà xã ơi

                            2/2018
            26 tháng chạp năm Đinh Dậu
 

ĐÔI LỜI CẢM NHẬN KHI ĐỌC “VIẾT CHO NGÀY VALENTINE” / Chử Văn Long



Viết cho ngày Valentine

Có lẽ xưa đường tu vụng dại
Vung vãi tình giờ nghẹn đắng chữ yêu
Ta nhìn người mà rậm rật bờ môi
Cứ da diết vòng tay tình chồng vợ.

Đêm rũ xuống. Ngằn ngặt niềm yêu đắng
Chăn gối đơn rệu rạo đêm trường
Ta rụt rè ngóng gió muôn phương
Mà ứa lệ. Mà bẽ bàng cay đắng...

Tình yêu ơi sao xa xỉ thế
Đến bao giờ thoát khỏi bến mê
Đến bao giờ hết rầu rĩ tái tê
Lại hối hả dệt mộng lành ân ái...

Ừ, đừng nói đạo người phải trái
Tình bán mua soi kỹ làm gì
Chót nhỡ nhàng phận hẩm duyên thiu
Thì cũng cố vê tròn chữ nghĩa.

Thôi, ta mặc lời người độc địa
Cố nín câm giữ biển lặng sóng ngầm
Ta gồng mình giữ chặt vẻ trầm ngâm
Chầm chậm bước giữ nhịp đời thật chậm.

San niềm vui gom vội niềm cay đắng
Ta cuộn mình sống hết kiếp nhân sinh.

Hà Nội, đêm, 14 tháng 02 năm 2016
ĐẶNG XUÂN XUYN

LỜI BÌNH CỦA CHỬ VĂN LONG:

“MỘT MẢNH TRỜI QUÊ” - BÀI THƠ NGUYỄN BÍNH TẶNG CHA TÔI / Phạm Duy Trưởng




Nhà văn Phạm Duy Trưởng
          BlogTMG: Đây là bài viết của nhà văn Phạm Duy Trưởng gửi tôi đăng lên blog đồng thời chuyển cho Tạp chí Văn Nhân cách đây hơn 3 năm, nhưng không được Văn Nhân sử dụng. Chúng tôi nghĩ đây là tư liệu rất quý về nhà thơ Nguyễn Bính, cần được thẩm định và lưu giữ nên nay đăng lại hầu bạn đọc. Nguyên bản còn phần nói về sự đối đầu lịch sử trên cầu Hiền Lương, chúng tôi xin phép tác giả sử dụng trong một dịp khác… Cảm ơn nhà văn Phạm Duy Trưởng.

          Tôi sinh năm 1962 ở quê hương Nam Định, nhưng do cha tôi nhận nhiệm vụ "Phát triển giáo dục miền núi", nên hồi nhỏ cả gia đình tôi sống ở phố Vinh Quang, Hoàng Su Phì, Hà Giang. Trong kháng chiến chống Pháp, Cha là chiến sĩ Quân Báo, ông bị địch bắt tù đày ở Hỏa Lò-Hà Nội, sau hòa bình lại làm công tác chính quyền. Nên tiếng là làm giáo dục (Ông là bí thư Đảng bộ phòng giáo dục huyện Hoàng Su Phì) nhưng thực tế ông làm nhiều công việc của chính quyền. Vào năm 1965, cha tôi đưa cả gia đình về quê Nam Định nghỉ phép, lần đó Cha đưa tôi đến thăm nhà thơ Nguyễn Bính (Cha ngưỡng mộ và rất yêu thơ Nguyễn Bính). Hôm đó ông tặng nhà thơ mấy mét vải Xanh Sỹ Lâm mang về từ Hoàng Su Phì. Nguyễn Bính đãi khách bằng một đĩa dong riềng luộc, nhà thơ hài hước nói "Củ này không ai được bóc, phải ăn cả vỏ thì mới ngon". Thế là tôi ngoạm cả vỏ làm mọi người cười ầm cả lên, chuyện này được cha tôi nhắc lại nhiều lần.

GIẢI MÃ 2 CÂU THƠ CỦA NGUYỄN BÍNH (Sưu tầm) – NHỚ NGUYỄN BÍNH – VỊNH “MỘC TỒN” / Văn Cường



Thứ Hai, 12 tháng 2, 2018

SỨC SỐNG THƠ NGUYỄN BÍNH / Th.s. Nguyễn Công Thành




       
        Mỗi lần đến với thế giới nghệ thuật thơ Nguyễn Bính, tôi cảm thấy như được trở về với nguồn mạch trong trẻo nhất của tâm hồn. Và lòng băn khoăn tự hỏi, vì sao trải bao thăng trầm của lịch sử phát triển của thơ ca, ngay cả khi thơ Việt Nam xoay xoả để “hội nhập” với biết bao tìm tòi và cách tân; cộng với sự bùng nổ thông tin bằng các kênh hình hiện đại, rồi độc giả ngày càng có nhiều cảm thức mới về thời cuộc và văn hoá..., vậy mà thơ Nguyễn Bính vẫn luôn giữ được sức lan toả lôi cuốn hết sức tự nhiên, nồng nàn và bền bỉ. Thơ Nguyễn Bính đã nâng hình ảnh của thôn quê dân dã quen thuộc trở thành những thông điệp nghệ thuật đầy gợi cảm tinh tế, làm xao lòng nhiều thế hệ độc giả trong ngoài nước. Đến với thơ Nguyễn Bính là một dịp để được biểu lộ niềm yêu dấu và ngưỡng vọng đối với “đài thơ thôn quê” Nguyễn Bính.

Ổ RƠM: Tiểu thuyết Trần Quốc Tiến (Chương 34 và Chương kết)



     Chương 34
- Alô, Phạm Tằng đấy à?
- Vâng ạ!
- Đã bắt đầu bầu chưa?
- Dạ, thưa trưởng họ là sắp rồi.
- Tốt. Thế đã cử Ban kiểm phiếu chưa?
- Dạ, đang chuẩn bị ạ!
- Thế anh nhớ điều tôi đã bàn với anh rồi chứ?
- Dạ thưa trưởng họ là nhớ ạ!
       - Anh nhắc lại tôi nghe xem nào?
- Dạ, thành phần Ban kiểm phiếu phải là người của họ Phạm từ 2/3 trở lên. Đặc biệt người ghi phiếu phải là người của họ Phạm, mà phải dùng “phương pháp láu cá”. Thực tế bầu bán thế nào không cần lắm, cái cần nhất là lúc ghi vào số phiếu cho từng người thì cưa Phạm Tằng hai, Phan Tít một, đạt 2/3 số phiếu bầu là thắng, không cần hơn để khỏi bị nghi ngờ.
- Thưa trưởng họ, cứ yên tâm, mọi diễn biến sẽ theo đúng kế hoạch!

Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2018

TÔ THÙY YÊN: SỰ DUNG HÒA CỦA THI CA / Đỗ Trường


Nhà văn Đõ Trường


        Hiệp định Genève cắt đôi hình đất nước, kéo theo một cuộc di dân từ Bắc vào Nam, với qui mô chưa từng có, kể từ ngày lập quốc. Những người di dân ấy, đã mang theo ngôn ngữ, văn hóa đặc trưng vùng, miền về nơi định cư mới. Và trong dòng người đó, có rất nhiều văn nhân, nghệ sĩ tài năng. Có thể nói, cái ngôn ngữ, văn hóa này, ảnh hưởng ít, nhiều đến tâm hồn những văn nghệ sĩ phương Nam. Tô Thùy Yên là một trong những nhà thơ chịu ảnh như vậy, và ngay từ buổi đầu đến với thi ca. Nhất là từ khi ông tham gia sáng lập tạp chí Sáng Tạo ở Sài Gòn cùng với những thi sĩ, văn nhân đất Bắc như: Mai Thảo, Doãn Quốc Sỹ, Thanh Tâm Tuyền, Trần Thanh Hiệp, Nguyễn Sĩ Tế, Thái Tuấn, Ngọc Dũng, Duy Thanh… 

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

NHỚ VỀ NHÀ THƠ TRẦN GIA THỊNH / Trần Mỹ Giống



         Tôi quen biết bác Trần Gia Thịnh từ những năm bác còn làm Giám đốc Trại gà giống Châu Thành. Số là chú em rể tôi cũng học ở Mông Cổ như bác Trần Gia Thịnh. Chú về làm Trưởng phòng kỹ thuật cho bác Thịnh, rồi lên Phó Giám đốc, rồi Giám đốc. Mỗi lần nhà em rể tôi có việc, tôi thường ngồi tiếp bác Trần Gia Thịnh.
Khi bác Trần Gia Thịnh có tác phẩm thơ đầu tay, tổ chức giới thiệu tác phẩm và tác giả tại Thư viện tỉnh Nam Định, tôi trực tiếp lo khâu trang trí, tự tay làm khung pa nô vải, tự tay cắt chữ dán phông…

Ca khúc EM VỀ VỚI NGƯỜI / Mạc Thế Nhân

Thể hiện: TRẦN MỸ GIỐNG


Thứ Tư, 7 tháng 2, 2018

Dệt Mộng Đêm Trăng - Nỗi Lòng Mùa Đông - Cây Trâm Trước Gió - Yêu Để làm Gì Hỡi Em? - Gởi Về Em - Tình Rơi Vào Vực Thẳm - Tình Rơi Vào Vực Thẳm - Gợi Tình, Trao Duyên - Em Bây Giờ Có lẽ....! : Chùm thơ Thủy Điền


NT Thủy Điền



Dệt Mộng Đêm Trăng

Đêm trăng ngồi mê mãi
Mơ về phía xa xăm
Nuối tiếc tuổi trăng rằm
Cùng ai bên xóm vắng

Đêm trăng ngồi nhớ bạn
Như con chim lạc đàn
Đang lỡ bước, lang thang
Muốn tìm về tổ cũ
  
Đêm trăng ngồi ủ rủ
Như một kẻ say tình
Chẳng nói, cứ lặng thinh
Nhìn xa về khoảng trống

Đêm trăng ngồi dệt mộng
Có khi ? Và, mơ ước
Dòng sông đời chảy ngược
Quây về hướng thượng lưu.

07-02-2018

Xuân Về Trên Đất Quê - Mùa Thu Không Có Anh - Thời Áo Trắng - Dòng Sông Cách Ngăn - Giữa Đêm - Tạm Biệt Mùa Đông - Xin Một Lần Cảm Ơn: Chùm thơ Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lệ Hoa Trần


 
Xuân Về Trên Đất Quê

Sa hồn vào tiên cảnh
Ngây ngất sắc hoa xinh
Thiên nhiên gợi hữu tình
Chạnh lòng bao khách lạ

Hoa tiếp nối ngàn hoa
Hé nụ, nở vui cười
Chào mừng mùa xuân mới
Lòng vui sướng rộn ràng

Ta lang thang, lang thang
Giữa chiều xuân tươi mát
Hương hoa dâng ngào ngạt
Đang về trên đất quê

Ta u mê, u mê
Gởi hồn vào sắc thắm
Hoà quyện, vẹn trăm năm
Mãi trọn tình muôn thuở.

07-02-2018

Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

Ổ RƠM: Tiểu thuyết Trần Quốc Tiến (Chương 33)





     Chương 33
 Chủ tịch xã Tranh Đấu lúc này là Lê Đục. Chiều nay Lê Đục không đến trụ sở ủy ban, mà ngồi một mình bên chai rượu ngoại tại phòng riêng ở tầng hai trong ngôi biệt thự ba tầng mới xây tại quê. Lê Đục vừa uống được hai ly thì người nhà lên báo là có khách, ông ta gật đầu, bảo mời lên. Một lát sau thì khách đẩy cửa bước vào. Lê Đục rời ghế sa lông đệm mút đứng lên rồi đi ra tận cửa đón khách.

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

“Ngày Tình Yêu” 1 - 2 - 3 (Thơ Tình Lục Bát 2018) / Lê Kim Thượng



Nhà thơ Lê Kim Thượng
        

     1.

        Những ngày hai đứa thơ ngây
Trời xanh, xanh ngắt... bay bay cánh diều
        Một trời thương... Một trời yêu...
Sớm Xuân hò hẹn... Thu chiều rong chơi
        Tôi - Em nửa bước không rời
Tan trong nhau cả một thời tuổi thơ
        Cát bồi bến mộng, bờ mơ
Ngày vui lấp lánh, đêm chờ chênh chông...

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

Chuyện về Thầy xem tướng BÙI CAO THẾ / Đặng Xuân Xuyến




        Anh, nhà thơ, nhà tướng thuật, nhà phong thủy học... Ái Nhân BÙI CAO THẾ là đồng hương xã với tôi. Cha anh là người thôn Gia Cốc (làng Cốc), mẹ anh là người thôn Đỗ Thượng (làng Đọ), chị cùng mẹ khác cha với anh là người thôn Đỗ Hạ (làng Đá), thôn tôi. Anh hơn tôi cũng kha khá tuổi nên thủa nhỏ, tôi chỉ biết anh qua lời khen của làng xóm: hiền lành, chăm chỉ và học giỏi. 

Cáo Già Và Hổ Lạ / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền


     Giữa trưa hè, Ả ngồi trên chiếc nệm cũ, tựa vào vách tường, tay cầm chai rượu vừa uống, vừa chưởi thề. Mẹ ! Làm lở vỡ công việc hàng ngày, mất thì giờ mà chẳng được cái khỉ gì cả. Ngỡ tưởng được hắn biếu cho ít nhất là 500 Đô. Ai ngờ! Chỉ được ba cử ăn sáng không đầy 100.000 ngàn bạc. Tức ơi, là tức.

TUYẾT – CẢNH HỒ GƯƠM – SUỐI YẾN – UỐNG RƯỢU TRÊN THUYỀN: Chùm thơ tứ tuyệt LƯU SƠN TỰ


Nhà thơ Lưu Sơn Tự



             TUYẾT


Anh ở vùng xuôi khát tuyết rơi
Lên Sa Pa gặp tuyết lưng trời
Chênh vênh chòm bản, ngày xuân đến
Trĩu cành tuyết trắng thắm đào tươi


Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

TÍNH CÁCH GIÁO LÀNG XỨ NGHỆ: Truyện nhặt Trần Mỹ Giống






Truyện này tôi nhặt được từ thày dạy văn mình hồi học đại học là giáo sư Nguyễn Văn Vĩnh:

Thời đó Ty Giáo dục Nghệ An có chủ trương mở rộng cửa tiếp nhận đóng góp ý kiến của giáo viên. Một ông giáo làng đi xe đạp bốn chục cây số ra tỉnh thử xem Ty Giáo dục mở rộng cửa thế nào. Đến Ty Giáo dục thì đã hết giờ làm việc, ông bị các bảo vệ Ty bắt đứng ngoài chờ đến đầu giờ chiều. Khi ấy có xe con của mấy vị khách trên Bộ Giáo dục về làm việc. Bảo vệ vội mở cửa ngách, khúm núm mời các vị khách vào. Ông giáo làng cũng theo vào, nhưng bị các bảo vệ đẩy ra yêu cầu khi nào mở cổng chính mới được vào.

ANH KHÔNG VỀ HÀ NỘI TẾT NÀY EM (Đáp thơ Bùi Cửu Trường)





         Nguyễn Khôi

Anh không về Hà Nội Tết này em
Thương cái lạnh, chẳng đêm ôm nhau ngủ
Nồi bánh Chưng xập xùm tắt lửa
Trấu bếp vàng cháy dở lúc nửa đêm

Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

10 LƯU Ý KHI CHỌN ĐẤT ĐỂ ĐẶT HUYỆT MỘ



- Trích trong TÌM HIỂU VĂN HÓA TÍN NGƯỠNG TRONG DÂN GIAN của Đặng Xuân Xuyến ; xuất bản năm 2007 -


        Hiện nay, sách về phong thủy và các bài viết hướng dẫn tìm thế đất tốt để đặt huyệt mộ khá nhiều nhưng các bài viết đó hay dùng các thuật ngữ của phong thủy, viết đã dài, lan man, lại không giải thích cụ thể, thậm chí dùng thuật ngữ còn sai.
Ví dụ: “Theo sách địa lý kim cổ ngôi huyệt đúng đất gọi là “huyệt trường”, phải có “tiền án”, “hậu trẫm” (thực ra là “tiền án hậu chẩm” (núi án phía trước, núi gối phía sau), tác giả đã dùng sai thuật ngữ) “tả long”, “hữu hổ”, tức là có những mô đất cao thấp tượng trưng cho án huyệt ao nước, tay long, tay hổ. Ngoài ra trước huyệt phải có “minh đường Thủy tụ” phía sau phải có “long mạch thu thúc”, phía ngoài phải có “bàng sa triều củng”, cốt phải có “tụ khí tàng phong”... Khiến người đọc thấy rối rắm, phức tạp, khó tiếp nhận thông tin cần thiết.
Vì thế, tôi tổng hợp và soạn 10 điểm lưu ý khi chọn đất để đặt huyệt mộ.

ĐẠO MẪU VÀ TÍN NGƯỠNG THỜ TAM PHỦ, TỨ PHỦ QUA TRẬT TỰ CÁC GIÁ HẦU




- Trích trong VÀO CHÙA LỄ PHẬT - NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT của Đặng Xuân Xuyến ; xuất bản năm 2006 -

        Đạo thờ Mẫu là một tín ngưỡng dân gian có từ lâu đời và rất thuần Việt. Nói đến Đạo Mẫu người ta có thể liên tưởng ngay đến việc tôn vinh những vị nữ thần tối cao mà người ta tôn là Thánh Mẫu hay Quốc Mẫu, tuy nhiên trong đạo thờ Mẫu, người ta không chỉ thờ riêng các vị Mẫu mà còn tôn thờ cả một hệ thống các vị thánh với một trật tự chặt chẽ (thể hiện trong các giá hầu đồng khi thỉnh các vị Thánh Mẫu, Chúa Bà, Quan Lớn, Chầu Bà, Quan Hoàng, Tiên Cô, Thánh Cậu...).
        Trong các đền phủ của Đạo Mẫu, luôn có rất nhiều ban thờ các vị thần thánh, nhất là NGỌC HOÀNG (thờ cúng với hai vị quan ở hai bên là Nam Tào và Bắc Đẩu), tuy nhiên khi thỉnh đồng người ta không thỉnh NGỌC HOÀNG mà người ta chỉ thỉnh các vị thánh sau:

Thứ Ba, 30 tháng 1, 2018

Lập Xuân 1 - 2 (Thơ Tình Lục Bát 2018) / Lê Kim Thượng



NT Lê Kim Thượng
 
     1.    

        “Ví dầu... ngày tháng thoi đưa
Bao năm chờ đợi... anh chưa thấy về...”
        Giữ tình yêu một miền quê
Người đi xa xứ... mơ về cố hương
Lâu rồi, nhớ nhớ, thương thương
Câu hò, Điệu lý vấn vương, ngọt ngào
Vẫn còn đây, nhịp võng chao
Vẫn còn đây, giọng Ca Dao... ơi à...
Núi ngàn năm đã cỗi già
Mà xanh, xanh ngắt quê nhà chiều nay
Thơ tình thả chạm bóng mây
Cho tôi thả nhớ vào ngày Xuân sang
Cho tôi một chút nắng vàng
Trải lên mây trắng... mơn man cánh diều
Tre gầy rủ bóng xiêu xiêu
Bến xưa yên ngủ giữa chiều mông mênh
Con đò sóng vỗ chông chênh
Cánh hoa theo nước, bồng bềnh tha phương
Mái tranh, khói bếp vương vương
Thời gian nhẹ bước bình thường... ngày đi...

Ổ RƠM: Tiểu thuyết Trần Quốc Tiến (Chương 31-32)



Chương 31

Chuyện tình làng Trọng Nghĩa thêm một pha ly kỳ tuyệt hảo. Có ai ngờ được một ông lão đã tám mươi còn yêu và yêu rất mê đắm, “chiến đấu rất dũng cảm” để giành giật người yêu. Có thể nói cái đêm cùng người tình đi chơi Bến Trăng ấy đã đưa ông Phổng đến trạng thái “cải lão hoàn đồng”. Cái Bến Trăng có từ bao đời, đã chứng kiến hàng ngàn cặp tình nhân đến đây tình tự, nhưng chưa bao giờ nó chứng kiến một người tình đã ở tuổi tám mươi cặp kè cô người yêu thua mình gần bốn chục tuổi mà lại tình tứ, hồn nhiên và mê say đến thế. 

Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

Chuyện Tình Con Bướm Lạ - Quạnh Quẽ - Ước Nguyện - Làm Duyên - Ánh Lửa Cao Nguyên - Còn Nhớ Không Anh? - Vào Xuân - Những Mùa Xuân Đi Qua: Chùm thơ Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lệ Hoa Trần



Chuyện Tình Con Bướm Lạ  

Cứ vòng vo, tam quốc
Rồi tam quốc, vòng vo
Mà không ra khỏi ngõ
Mãi quanh quẩn vườn hồng

Suốt Xuân- Hạ- Thu- Đông
Hoa nở- rồi hoa tàn
Hoa tàn- rồi hoa rạng….
Mưa, nắng dẫu hai mùa

Nó chung tình muôn thuở
Chuyện tình con Bướm lạ
Gắn bó một đời hoa
Miệt mài bên vườn mộng.

19-01-2018


Tình Vẫn Bơ Vơ - Gợi Nhớ - Gợi Lại Nỗi Đau - Ước Em Là Giai Nhân - Đêm Mơ Màng - Mùa Xuân Đẹp - Quê Hương Là Đất Tổ - Trả Lời Một Cái Mail - Em Đến Thăm Anh Một Ngày Xuân - Xin Đời Một Chút Lương Tri: Chùm thơ Thủy Điền


Nhà thơ Thủy Điền


        Tình Vẫn Bơ Vơ

        Thương thương, nhớ nhớ bóng hình
Chiều ngồi trên bãi họa hình nhớ ai
        Vẽ tim tôi, khát khao đầy
Ước tình nho nhỏ "Xa " Bay vào lòng
Thế rồi cứ mãi đợi trông
Cánh hồng đâu hỡi ? Nỗi mong tan dần
Tim côi nước vỗ, sóng tràn
Lang thang trên bãi chiều tàn không hay
Hoàng hôn lịm khuất rừng dầy
Những làn sóng bạc lấp đầy tình mơ
Bơ vơ tình vẫn bơ vơ
Cuộc đời đơn lẻ thẩn thờ đi qua.

28-01-2018


Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

CHỈ CHO HÔN… CHỖ ẤY: Truyện nhặt Trần Mỹ Giống



  Hai anh bạn đồng hương cùng tuổi. Một anh con nông dân nghèo, học giỏi, bị động viên vào lính, đi chiến trường, phải bỏ học giữa chừng. Một anh con nhà lãnh đạo, học dốt,  được cử đi học ở nước ngoài. Hai mươi năm sau, số phận sắp đặt thế nào mà hai anh bạn lại cùng công tác ở một viện nghiên cứu khoa học. Một anh làm bảo vệ, còn anh kia là Tiến sĩ làm cán bộ chủ chốt của viện. Anh bảo vệ ngày ngày cần mẫn làm nhiệm vụ bảo vệ, canh cổng cơ quan. Anh Tiến sĩ đến cơ quan bằng xe con của viện. Mỗi lần qua cổng viện, anh Tiến sĩ thường nhìn bạn đồng hương bằng ánh mắt thương hại.