Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Góa Phụ 1 - 2 – 3 (Thơ Tình Lục Bát 2017) / Lê Kim Thượng


Nhà thơ Lê Kim Thượng

                

     1.

          Ngày mong, tháng nhớ xanh xao
Em xưa, tình cũ... chiêm bao sum vầy
          Đêm trăng hò hẹn còn đây
Chuyện tình cổ tích đong đầy trong tim
          Vườn yêu hai đứa đi tìm
Sắc hoa màu nhớ... tiếng chim bốn mùa...
                       *
          Tiếng chân nhẹ bước ban trưa
Nắng rơi bụi phấn, gió đưa gót giày
          Tóc dài vướng sợi mây bay
Thiên đường trong mắt thơ ngây... hoặc huyền
          Nghiêng nghiêng nón lá che nghiêng
Đôi con mắt liếc... làm duyên, gọi mời
          Ngọt thơm đọng lại trên môi
Nụ hôn thắm thiết... bồi hồi, dịu êm
          Giọt mưa rơi nhẹ bên thềm
Ru em cánh võng nhẹ mềm nghiêng chao
          Lời thơ nồng ấm ngọt ngào
Gửi theo ngọn gió bay vào tình ca
          Thế rồi... em chẳng thấy qua
Để cho gió cuộn hồn hoa héo gầy...

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

SAY YÊU / Đặng Xuân Xuyến








- Với T.L.A -

Yêu thương nhé. Một lần thôi. Là đủ
Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian
Uống nữa đi. Đây rượu ngọt. Môi mềm
Đêm lạnh lắm đừng để ta lẻ bạn.

MƠ ĐÊM - nỗi niềm xót xa của Đặng Xuân Xuyến! / Bùi Đồng


                                     
MƠ ĐÊM

Đêm!
Trở mình
Cuống cuồng vòng tay ghì hơi ấm
Giật mình
Ánh mắt nửa đêm
Hun hút đại ngàn gió hú...

Thèm trận cuồng lũ
Dào dào ngấu ải chờ mưa...
Khát...

Cong đêm...
Yên ả.

Hà Nội, đêm 28 tháng 12.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


LỜI BÌNH CỦA BÙI ĐỒNG:



Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN NÍU DẢI YẾM VỀ CÕI YÊU / Bùi Cửu Trường

 
Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến

HƯƠNG QUÊ

Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm
Cô bé thậm thò vắt ngang dải yếm
Níu bờ sông
Ơi ời “ra ngõ mà trông”
Vi vút gió đồng...
.
Ngẩn ngơ 
giấc mơ
Níu đôi bờ bằng dải yếm
Chuốt tóc mềm làm gối chăn êm
Áo tứ thân trải lá lót nằm
Gom gió lại để chiều bớt rộng...
.
Thẩn thơ
Tiếng mơ thầm thĩ
“Người ơi...
Người ơi...”
Dan díu lời thề
Ngõ quê líu quíu.
*.
Hà Nội, chiều 31.08.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


LỜI BÌNH CỦA BÙI CỬU TRƯỜNG:

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

NHUẬN ĐỌC / Trần Mỹ Giống



    
        Ngày xưa, bài thơ được đăng báo là vinh dự tự hào của tác giả. Nếu in sách thì nhà nước lo từ A đến Z. Tác giả vừa được nhuận bút, bừa được bạn đọc kính nể. Bây giờ, tác giả bỏ tiền ra in sách, đem biếu tặng không, cũng chẳng ai thèm đọc.

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

Phiêu Linh 1 - 2 - 3 (Thơ Tình Lục Bát 2017) / LÊ KIM THƯỢNG



 
Nhà thơ Lê Kim Thượng
                   
1.

          “Cho anh về với quê xưa
Để anh tìm lại gốc dừa, bờ ao
          Lời em âu yếm hôm nào
Thoảng bay trong gió, thì thào tiếng yêu...”
          Ngày qua, buồn đã quá nhiều
Nửa mưa, nửa nắng... nửa chiều, nửa trưa
          Bến quê còn hẹn đò đưa
Tre gầy ngã bóng trong mưa buồn buồn
          Em xưa ấp ủ tình suông
Người đi lo chuyện tròn vuông riêng mình
          Thuyền đời trôi nổi phiêu linh
Thuyền tình chở khẳm tâm tình ủ ê
          Canh khuya tiếng gọi Hồn Quê
Dừng chân, quay gót tìm về... chiêm bao...

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

CHÚ TÔI : ÔNG TRẦN QUỐC SỬ / Trần Mỹ Giống



 
Ông Trần Quốc Sử
              

          Quê tôi là làng Trà Lũ Trung nay là xã Xuân Trung, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Ông ngoại tôi mất khi tôi chưa ra đời. Sau khi ông ngoại mất, hai bà tôi bỏ con cái ra đi kiếm sống. Bà cả tái giá ở làng bên. Bà hai bỏ về quê (Thư Trì – Thái Bình)... Mẹ tôi có ba chị em gái đều còn nhỏ tuổi. Mẹ tôi do bà cả sinh ra, hai dì tôi là bà hai sinh. Ba chị em mẹ tôi được người chú ruột nuôi dưỡng. Song ông chú lại quá nghèo nên phải để dì út tôi đi tu, nương nhờ nhà chùa. Sau ngày hòa bình lập lại, dì bỏ chùa về lấy chồng cùng làng là ông Trần Quốc Sử.

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

Đôi điều khi đọc: QUẢNG NGÃI - CÂU THƠ NẶNG TÌNH CỐ THỔ của LÊ NGỌC TRÁC / Đặng Xuân Xuyến


Đặng Xuân Xuyến
          Tập sách QUẢNG NGÃI - Câu thơ nặng tình cố thổ của tác giả Lê Ngọc Trác được viết theo lối giới thiệu thân thế và sự nghiệp văn học của 31 “hồn thơ” xứ Quảng dưới dạng phê bình và cảm nhận văn học. Đây là tập sách thứ 7 của tác gia Lê Ngọc Trác (tác gia: tác giả của nhiều tác phẩm, nhiều đề tài), là “khối trầm tích tình yêu” của những người con Quảng Ngãi luôn đau đáu về nơi “chôn nhau cắt rốn”, nơi luôn được thầm nhắc đến với lòng tự hào và thành kính: núi Ấn sông Trà.

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

PHƯỢNG ƠI... / Đặng Xuân Xuyến – HÒN TRỐNG MÁI / Tống Đức Hiển





                PHƯỢNG ƠI…
       - với Nguyễn Minh Phượng -
 
                          Đặng Xuân Xuyến

         “Đợi ngâu” chả thấy “ngâu về
Bùa yêu” “cháy” dạt cả “chiều” mưa bay
         Thẫn thờ nâng chén “rượu say
Thắt “tim đau” nỗi “chia tay” “dại” “khờ”.

         “Ừ thì” “biết” tại ngù ngờ
Dại yêu” nên mới “hoang mơ” “đường dài”...
-----------
“…”: tên bài thơ của Đặng Xuân Xuyến

Hà Nội, chiều 09.10.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

Tư tưởng "dĩ đoản, chế trường" - Đỉnh cao nghệ thuật quân sự Việt Nam / Trần Mỹ Giống





          Vào thế kỷ XIII, trong 30 năm (1258 – 1288) quân dân nhà Trần đã ba lần đại thắng Nguyên Mông, viết lên trang sử vàng chói lọi của dân tộc. Vì sao và bằng cách nào mà nước Đại Việt nhỏ bé, quân ít, dân không đông, tiềm lực có hạn lại đánh thắng một đội quân xâm lược khổng lồ, hùng mạnh và tàn bạo nhất trong lịch sử, có trang bị mạnh, từng chinh phục đại bộ phận lục địa từ Á sang Âu? Để lý giải triệt để điều này, các nhà nghiên cứu trong và ngoài nước vẫn tiếp tục phân tích ngày càng rõ ràng hơn. Một trong những lý giải cho điều đó là Đại Việt đã vận dụng sáng tạo tư tưởng quân sự “Dĩ đoản (binh), chế trường (trận)” mà Quốc Công Tiết Chế Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn đã tổng kết.

Sách mới: PHAO CỨU SINH: Tập thơ Đặng Quốc Việt




          Nhà thơ Đặng Quốc Việt sinh 1947, quê xã Xuân Thủy, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định; hiện sống tại Hà Nội. Ông là kỹ sư luyện kim, ham mê viết thơ văn từ ngày còn là sinh viên. Những tác phẩm của ông đã xuất bản: Ban mai và trăng (Thơ. - Nxb. Văn học, 2016), Sắc hè (tập thơ tình. – Nxb. Thế giới, 2016), Phao cứu sinh (Thơ. – Nxb. Hộ nhà văn, 2017), Tri ân bằng hữu (Tiểu luận.- 2016)…

          PHAO SỨU SINH : Thơ / Đặng Quốc Việt. – H.: Hội Nhà văn, 2017. – 130 tr. ; 21 cm.

          Chân thành cảm ơn nhà thơ Đặng Quốc Việt gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu một số bài trong tập để bạn đọc thưởng lãm.

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

KHÓC CHÁU CÚC : Thơ Đặng Xuân Xuyến



- Mong cháu sớm được siêu thoát -




Vào gặp cháu lần cuối
Cháu đã vội đi rồi
Không một lời trăng trối
Chỉ nụ cười khép vội trên môi.

Chan Hoà Cuộc Sống - Về Lại Tây Ninh - Nỗi Buồn Thầm Kín - Một Trời Nuối Tiếc - Thà Ở Vậy / Lệ Hoa Trần


Nhà thơ Lệ Hoa Trần


Chan Hoà Cuộc Sống

Tôi nhặt bóng tôi, nhặt bóng rời
Đẹp xinh, xấu xí để mà coi
Xem dung nhan ấy còn nhân đạo
Hay đã lem lem chút hận đời

Mà sao có lúc thừ.... mệt mõi
Ghét cay, ghét đắng, hận tình người
Câm thù đến nỗi xem như giặc
Nhìn thấy, gan sôi, máu đỏ trồi

Lắm khi qua hết cơn giận dỗi
Lại thấy lòng yêu đến đỉnh trời
Muốn ôm tất cả vào âu yếm
Muốn của riêng tôi, suốt một đời

Tôi nhặt bóng người hay bóng tôi
Góp gom đen, trắng lại thành đôi
Chan hòa cái ác và cái thiện
Cho đời mãi mãi được thêm vui.

02-10-2017

Nhìn Xa, Hiểu Lộn / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền


          Trong lúc mọi người đang tụ tập, chờ nhập tiệc đám cưới tại một hội trường lớn. Thời gian còn trống trải, người người vui vẻ hỏi han về chuyện gia đình. Có một người bạn thân xoay qua nói với vợ lão:
          - Chị sáu! Nói thật nhé, chị dường như là người tu chín kiếp đó, nên bây giờ chị mới gặp anh sáu. Phải nói anh lúc nào cũng dành cho chị một nụ cười thật vui vẻ, yêu đời và cả chúng tôi cũng thế. Tôi phục anh sáu thật, riêng tôi nhiều lúc muốn cười lắm, cười cho đời xinh đẹp và thoải mái hơn, nhưng không cách nào cười được chị ạ.
          - Cảm ơn anh, vì đó là bản tính của anh ta. Từ ngày lấy anh là dường như lúc nào cũng thế.

Nhịp Thời Gian - Trách Chéo - Hận Tình Trong Đêm Đen - Em Phải Sống - Giấc Mơ Tuổi Hồng - Về Lại Bến Cố Hương - Thư Thư - Bến Tương... Đêm / Thủy Điền



 
Nhà thơ Thủy Điền
 
        Nhịp Thời Gian

Hoàng hôn tóc ngã màu sương
Lưng còng mỏi gánh, mắt ươm… lệ thòng
Thốt ra mấy chuyện lòng vòng
Tính tình thay đổi phật lòng cháu con
Không như cái thuở còn son
Hồn nhiên, phóng khoái. Cái gì cũng xinh
Hé môi là nói chuyện tình
Em thương, nàng mến rằng mình lắm duyên
Xưa, nay hai cảnh hậu - tiền
Bình minh, xế bóng, vui - phiền nối nhau.

07-10-2017

ĂN CƠM CHÙA / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền



          Mỗi chiều thứ sáu nào cũng thế. Thầy Minh Trí hay ngồi trước mâm cơm chờ tôi và anh Bạch Hậu về để cùng ăn cho vui và mỗi sáng thứ bảy, chúa nhật nào cũng vậy, là chúng tôi hay ngồi bên cái bàn dài thấp, nằm cạnh Chánh điện, uống trà, hút thuốc lào, nghe thầy kể chuyện xa gần (Đời- Đạo) nghe sướng lỗ tay. Hôm nay Chúa nhật. Bỗng dưng đang ngồi uống trà, kể chuyện thầy dừng lại và nói: Điền và Hậu trưa nay hai đứa sẽ cùng thầy đi ăn cơm chùa nhé, nếu có đi đâu thì đúng 12 giờ nhớ về. Tôi và anh Hậu dạ, hai con sẽ đi cùng thầy. Anh Hậu là người từng ở chùa, chuyện đi ăn cơm chùa thì anh quá rõ nên chẳng có cử chỉ vui vẻ ra mặt. Còn tôi vì mới quen thầy mà nghe thầy rủ đi ăn cơm chùa là tôi mừng lắm. Không phải là vì ăn mà tôi muốn đến đó để xem cách các thầy khác đối xử thầy Minh Trí và hai thằng đệ tử của ông ta như thế nào.

NHỚ THU – MÙA THU / Phạm Liên



Nhà thơ Phạm Liên
 
        NHỚ THU
(Tưởng nhớ cố nhân Thi sĩ Lưu Trọng Lư)

Rạo rực lòng ta nghe “tiếng thu” (1)
“Nai vàng ngơ ngác” cảnh nên thơ
Thầm yêu Phùng Thị tình dang dở (2)
Trộm nhớ Cúc Hiền dạ ngẩn ngơ
Những áng vàng son còn để lại
Bao dòng ngọc bích chẳng phai mờ
Hồn thơ nung nấu tình non nước
Một thoáng rừng chiều bên suối mơ.
……………….
(1) Bài thơ “Tiếng thu” của Lưu Trọng Lư được lưu danh thiên cổ.
(2) Lưu Trọng Lư thầm yêu trộm nhớ nàng Phùng Thị Cúc là bác sĩ nha khoa trong Huế sau này sang Pháp lấy chồng, theo tục lệ nàng đổi tên là Điềm Phùng Thị và chuyển sang học điêu khắc thành tài nổi tiếng tại Pháp và có tên trong Viện Hàn lâm khoa học Pháp.


Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

LÒNG YÊU NƯỚC ĐƯỢC ẨN CHỨA TRONG CÁC ÁNG THƠ ĐƯỜNG LUẬT CUỐI THẾ KỶ 19 ĐẦU THẾ KỶ 20




           Lê Văn Hy

Thơ Đường luật Việt Nam trong giai đoạn cuối thế kỷ 19, đầu thể kỷ 20 (Có thể tính từ 1858 đến 1930, từ sau khi quân Pháp nã đại bác vào thành Đà Nẵng đến trước ngày thành lập Đảng).

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

ĐỀ CƯƠNG BÀI NÓI CHUYỆN GIỚI THIỆU SÁCH / Trần Mỹ Giống



        (Bài này được đăng theo yêu cầu của một số bạn làm nghề thư viện)

          Một số bài giảng của chuyên viên Thư viện quốc gia và sách “Cẩm nang nghề Thư viện” của Tiến sĩ Lê Văn Viết (nhà xuất bản Văn hóa thông tin, năm 2000) đã đồng nhất hình thức Điểm sách với hình thức Nói chuyện giới thiệu sách.
          Chúng tôi không đồng thuận với quan điểm trên, vì:
          - Điểm sách là hình thức tuyên truyền miệng, chủ yếu do cán bộ thư viện tiến hành nhằm giới thiệu, thông báo cho bạn đọc và cho cán bộ thư viện về một số sách mới nhập vào thư viện hoặc sách về một chủ đề. Bài điểm sách cần chú trọng về diện và yếu tố thông báo, còn nội dung chỉ cần mức độ khái quát, sơ lược có kèm yếu tố đánh giá tác phẩm. Mỗi lần điểm từ 3 đến 5 cuốn, thời gian 15 đến 30 phút.

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

THẾ GIAN SAY / Đặng Xuân Xuyến - UỐNG RƯỢU DƯỚI TRĂNG / Trần Hùng Thắng







THẾ GIAN SAY





- tặng nhà thơ Hoàng Xuân Họa -






Thế gian say đòi đập chén trở cờ
Thế gian cười.
                        Thế gian khóc. 
                                       Thế gian mơ
Ngật ngưỡng bước.
                             Khành khạch cười.
                                                           Chửi cha thiên hạ dở!
Rượu ba xu. Thế gian hóa thằng rồ!


Hà Nội, chiều 04.10.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

TRẦN MỸ GIỐNG DỊCH BÀI “TỰ KHIỂN” CỦA LÝ BẠCH


 
Trần Mỹ Giống

Trần Mỹ Giống dịch thơ:

Giải khuây

I
Say ngủ mặc đất trời
Áo ta hoa rụng đầy
Tỉnh theo trăng tản bộ
Chim về tổ, không người

II
         Rượu say sớm tối biết chi
Đầy mình hoa rụng khác gì áo hoa
        Lần theo trăng suối gần xa
Kìa chim về tổ, người đà vắng tanh.

Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Nhặt Cánh Hoa Rơi / Thủy Điền


Nhà văn Thủy Điền
 
      Trong xã hội hiện đại ngày nay, dù điện thoại bàn hay điện thoại di động là phương tiện thiết yếu của con người. Có thể nói từ người già cho đến trẻ em dường như trong tay ai cũng có cái điện thoại bình thường hay quí giá cả. Điện thoại cũng có khi giúp được ta những điều gì đó, cũng có khi làm cho ta gặp phải những phiền muộn khác.

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

Đèo Heo Hút Gió - Mẹ Tôi - Cái Ngoan - Nhớ Người - Ngày Ấy Qua Rồi - Những Giọt Mưa Buồn : Chùm thơ Lệ Hoa Trần

 
Nhà thơ Lệ Hoa Trần


Đèo Heo Hút Gió

Nhà liêu xiêu
Người vẽ quá tiêu điều
Cảnh thưa thớt
Người họa như hoang vắng
Thấy buồn lắm
Sao mà nghe thê thảm

Đất quê tôi
Ôi ! Một sáng đẹp trời
Không tiếng gà
Không tiếng hát ngân nga
Không tiếng máy
Không người qua, kẻ lại
Không tiếng cười
Không lũ trẻ đùa vui

Đất quê tôi
Ôi ! Mưa dầm, nắng dội
Giữa trưa hè
Chỉ nghe những tiếng Ve
Nắng... nắng... nắng
Cháy người, da đen thẩm
Mưa... mưa... mưa
Thấm ướt biết... cho vừa

Chiều gió lạnh
Không gian buồn trầm lặng
Rét căm người
Quên lãng những niềm vui

27-09-2017

Im Lặng Còn Hơn / Thủy Điền





      Chàng cứ luôn thẩn thờ, suy ngẫm. Không hiểu tại sao từ ngày lấy nhau đến nay đã hơn một năm rồi. Trong nàng tự dưng  khác lạ quá, lúc nào cũng im lặng hơn là nói ra điều gì. Thế mà nàng vẫn chịu nỗi chứ.

      Chàng và nàng là hai mảnh đời kém may mắn, họ đã một lần rạn nứt rồi đỗ vỡ về tình yêu. Và, được kết nối lại trong vòng tay cảm thông của những người cùng số phận.

Ngày Ấy Tuổi Thanh Xuân - Những Giọt Mưa Thu - Gõ Cửa - Tôi Yêu Em - Nghe Mà Ớn : Chùm thơ Thủy Điền


Nhà thơ Thủy Điền



Ngày Ấy Tuổi Thanh Xuân

Đã bao lần tự bảo: Sẽ lãng quên
Hình ảnh cũ, một thời xa... quá khứ
Nhưng chẳng biết, khi đêm về... giấc ngủ
Cứ sụt sùi, rồi bật nhớ chuyện xưa
Chuyện những ngày thơ trẻ, hẹn sớm, trưa
Bên ghế đá, dưới chân hàng phượng vĩ
Chuyện những ngày yêu em "Vườn Thiên lý"
Anh hái cành hoa trắng gởi tặng em
Mùi hương hoa hòa quyện mái tóc huyền
Em quây mặt, để lơ, hôn mái tóc
Rồi lặng yên, chỉ nhìn về một góc
Để mặc tình anh làm kẻ khát... yêu
Tay choàng vai lòng bỗng thấy yêu nhiều
Em cũng thế, dại khờ trong tình ái
Ta cứ ngỡ! Tình mình dài... dài mãi...!
Nhưng không ngờ! Sớm vội cảnh chia tay
Giờ hai đường, mỗi đứa một tương lai
Có những lúc anh muốn dìm dĩ vãng
Để cho đời còn đẹp, sáng xuân sang
Nhưng, không biết khi đêm về, ngày sáng
Cứ nhớ hoài ngày ấy tuổi thanh xuân.

01-10-2017

HÀO KHÍ THÀNH NAM / Đỗ Trường


Nhà văn Đỗ Trường



          Đêm Thượng Nguyên, trăng tròn như cái vành thúng được ai đó treo lên bầu trời. Những cơn gió, thôi lùa qua những vách nứa nơi đầu hồi. Đất trời dường như ấm trở lại. Khách khứa, bà con xóm làng đến chia vui, tiễn đưa tân cử nhân Doãn Khuê vào kinh thành thi Hội đã ra về. Làng Ngoại Lãng, tổng Vô Ngại, huyện Thư Trì, phủ Kiến Xương trở về với cái tĩnh lặng của miền đồng quê.

Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

QUA HUẾ - SUỐI NÓNG THANH TÂN HUẾ : Chùm thơ Trần Đăng Tính








       QUA HUẾ

Đi qua Huế cũng đôi lần
Mà nay mới được ở gần Huế hơn
Cố đô nhuộm ánh hoàng hôn
Trầm tư cung điện nỗi buồn gió sương…

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

HAI CÁI Ô TÂY : Truyện ngắn Nguyễn Bàng


 
Nhà văn Nguyễn Bàng

 
Từ ngày đồn chợ Cầu Đông có viên sĩ quan chỉ huy mới, dân quanh vùng qua lại có cảm giác thanh bình hơn trước. Bọn lính trong đồn cũng không thấy mò xuống chợ hay vào xóm thôn xin xỏ, quấy nhiễu và trêu chọc đàn bà con gái. Nghe bọn chúng kháo nhau, viên trung úy đồn trưởng này là một nhạc sĩ còn rất trẻ, đối xử với binh lính dưới quyền rất hiền lành tử tế nhưng cũng rất nghiêm minh trong công việc. Ông ta đã có cả chục nhạc phẩm được các danh ca đương thời hát, thu đĩa và phát nhiều lần trên sóng đài phát thanh Hà Nội và đài Pháp Á. Người dân sống gần đồn còn thấy một sự khác lạ. Đó là cái tầng 2 của lô cốt, xung quanh có những lỗ châu mai và lỗ thông hơi nhìn ra khắp hướng, mọi ngày rờn rợn hiện lên trước mắt mọi người một không gian tối đen chật hẹp đầy ma quái thì giờ đây trên mái nóc của nó thường về đêm những đẹp trời luôn ngân lên những ca từ và nhạc điệu du dương, êm đềm tưởng như đi vào tận ngóc ngách trong lòng dễ khiến người ta chỉ muốn nhắm mắt lại để được nghe thâu đêm suốt sáng. Bọn lính trong đồn còn kháo thêm, những ca từ và nhạc điệu du dương êm đềm đó được phát ra từ cái máy hát của xếp đồn. Nó không phải là cái máy hát quay tay lên dây cót hiệu Tiếng Chủ (La Voix de Son Maitre) cổ xưa vẽ một con chó ngồi trước cái loa đồng mà là một cái máy hát tân thời với các động cơ điện chạy ắc quy, có thể chồng 10 đĩa liền, hát hết đĩa này đĩa khác sẽ rơi xuống chạy tiếp luôn.

THỬ PHÁC DIỆN HÌNH ẢNH THIÊN NHIÊN VÀ CON NGƯỜI TRONG TẬP TRUYỆN NGẮN ĐI QUA ĐỒNG CÓI CỦA TÁC GIẢ VŨ THANH LỊCH


Tác giả Nguyễn Văn Nhượng
                                                                                            
          
 Nguyễn Văn Nhượng

          Tóm tắt: Chỉ quan tâm một chút đến đời sống văn học hiện nay, nhất là ở mảng truyện ngắn, tác giả Vũ Thanh Lịch ít nhiều đã gây được sự chú ý. Nhà xuất bản Quân đội nhân dân vừa qua đã cho ấn hành tập truyện ngắn Đi qua đồng cói  của chị, với 8 truyện ngắn. Tôi thực sự ấn tượng lối văn phong trữ tình, đằm thắm, đầy chất nữ tính của cây bút trẻ Vũ Thanh Lịch. Ở bài viết này, chúng tôi tập trung tìm hiểu tập truyện ngắn ở phương diện nội dung thể hiện, đó là hình ảnh thiên nhiên: hoang sơ, thanh bình, ngời ngợi ánh trăng ; và con người với những suy tư, trăn trở trước sự đổi thay của xã hội, những cảm thức về bản thể, sự kiếm tìm quá khứ cùng nỗi khát khao tình yêu đôi lứa. Trên cơ sở những nội dung đó, chúng tôi thử tiến hành phác diện chúng trong bài viết của mình qua những ghi chép cảm nhận của cá nhân.

TRÍ CHẲNG GIÀ – TUẤN MÃ: Thơ Phạm Liên



 
Nhà thơ Phạm Liên

     TRÍ CHẲNG GIÀ
Kính tặng cụ Phạm Quang Thăng

Ngõ hạnh nơi đây có “Một tòa” (1)
Cửa luôn rộng mở thoảng trời hoa
Tao nhân mặc khách thường lui tới!
Tri kỷ, tri âm trọng đến nhà!
Phố - chợ mang tên người Tuấn Kiệt (2)
Nhà thanh giữ nếp bậc hào hoa…!
Đất lành chim đậu, tình thân ái!
Song thụ xanh tươi, trí chẳng già!

Nam Định, ngày 20 tháng 5 năm 2017
……………..

           (1) “Một tòa” nói cho sang, thực ra nhà bác Phạm Quang Thăng cũng “thường thường bậc trung” nhưng rất nề nếp gia phong.
           (2) Phố và chợ mang tên nhà cách mạng Trần Đăng Ninh, phường Trần Đăng Ninh, tp. Nam Định